Phát biểu tại lễ khai mạc, Chủ tịch CÓP 17 - bà Christiana nêu rõ đã đến lúc các nhà lãnh đạo thế giới, quốc gia và tổ chức quốc tế cần đẩy nhanh việc xây dựng và thông qua một văn kiện mới thay thế cho giai đoạn I của Nghị định thư Kyoto sẽ hết hạn vào cuối năm 2012, nhằm giảm thiểu tình trạng BĐKH đang diễn ra ngày càng khốc liệt và khó dự đoán. Các quốc gia trên thế giới cần nỗ lực hơn nữa trong việc đưa ra cam kết, giải pháp và lộ trình cụ thể để hạn chế những nguy cơ tiềm ẩn như gia tăng - nhiệt độ toàn cầu, thời tiết diễn biến bất thường, vấn đề an ninh lương thực...Theo Tổng Thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon, Hội nghị cần bàn việc triển khai thực hiện những thỏa thuận đã đạt được tại COP16/CMP6 về Khung thích ứng và ủy ban Thích ứng, Cơ chế Công nghệ và Trung tâm Công nghệ Khí hậu; đồng thời cần đạt những tiến bộ về hỗ trợ tài chính ngắn và dài hạn, trong đó cần minh bạch hóa việc phân bổ và giải ngân khoản 30 tỷ USD đã được cam kết. Ông Ban Ki-moon cũng yêu cầu các nước công nghiệp hóa cung cấp đủ nguồn tài chính ban đầu để Quỹ Khí hậu xanh đi vào hoạt động. Đã đến lúc chúng ta cần đẩy nhanh xây dựng và thông qua một Nghị định thư mới để giảm thiểu sự BĐKH đang diễn ra từng ngày, từng giờ trên hành tinh. Hành động chống BĐKH không thể thực hiện đơn lẻ mà cần sự nỗ lực toàn cầu. Đặc biệt, chúng ta không thể thực hiện có hiệu quả các dự án xanh, sạch, giảm thiểu lượng cácbon nếu không có sự cam kết về tài chính, công nghệ. Đây là hành động cho tương lai và thế hệ mai sau".
Cần sự thiện chí của các nền kinh tế phát triền
Tuy nhiên, ngay từ ngày đầu thảo luận, giữa nhóm các nước phát triển và đang phát triển đã bộc lộ những mâu thuẫn sâu sắc về cắt giảm lượng khí thải. Các nền kinh tế mới nổi như Ân Độ, Braxin, Nam Phi và Trung Quốc... khẳng định một hiệp ước toàn cầu về BĐKH trước hết phải thừa nhận trách nhiệm lịch sử của các nước công nghiệp phát triển và kiên quyết đòi những nước đầu tiên gây ra BĐKH phải là những nước đầu tiên cắt giảm khí thải. Các nền kinh tế mới nổi khẳng định lập trường yêu cầu gia hạn Nghị định thư Kyoto. Bên cạnh đó, Liên minh châu Âu (EU) ủng hộ gia hạn Nghị định thư Kyoto nếu tất cả các nước (đặc biệt là Mỹ và Trung Quốc) thỏa thuận thông qua một hiệp ước mang tính ràng buộc về mặt pháp lý vào năm 2015. Trong khi đó, các nước công nghiệp phát triển như Mỹ, Nhật Bản, Canada và Nga đề nghị các nước đều phải có nghĩa vụ cắt giảm khí thải, đặc biệt là Trung Quốc - quốc gia đã vượt Mỹ trở thành nước có lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính lớn nhất thế giới. Mỹ tuyên bố không ủng hộ một hiệp ước mang tính ràng buộc pháp lý về BĐKH nếu các nước đang phát triển không cam kết cùng cắt giảm khí thải. Tuy nhiên, quan điểm này không nhận được sự đồng tình của nhiều nước thuộc nhóm các nước đang phát triển (G77) và Trung Quốc.
Sau 12 ngày tích cực thảo luận, ngày 11/12, Hội nghị đã nhất trí về một thỏa thuận mới. Theo đó, các bên thống nhất sự cần thiết xây dựng khuôn khổ pháp lý toàn cầu mới để phê chuẩn trước năm 2015; thống nhất việc thiết lập và thông qua thời kỳ cam kết lần thứ hai của Nghị định thư Kyoto bắt đầu từ 1/1/2013 và kết thúc vào ngày 31/12/2017; thống nhất khuôn khổ hệ thống báo cáo về giảm nhẹ phát thải khí nhà kính áp dụng cho tất cả các nước phát triển và đang phát triển; thống nhá thông qua phương thúc vận hành gói giải pháp đã được thông qua tại Hội nghị Cancun ở Mexico năm 2010 gồm Quỹ Khí hậu xanh, úy ban thích úng và Cơ chế Công nghệ. Bên cạnh đó, các nước cũng thông qua thủ tục cho phép thục hiện các dự án thu hồi và lưu giữ cacbon, và các nước phát triển cơ chế mới dựa trên thị truồng để giúp các nước phát triển thục hiện một phần mục tiêu hoặc cam kết cắt giảm phát thải nhà kính định lượng.
Theo bản đánh giá khoa học "Climate Action Tracker"thì với những đề xuất giảm khí thải hiện thời, đến năm 2100, nhiệt độ trung bình toàn cầu có thể tăng thêm khoảng 3,5°C. Nếu cứ tiếp tục trì hoãn và không có một kế hoạch giảm thải quyết liệt, loài người sẽ không đủ thời gian để hạn chế nhiệt độ tăng dưới mức 2°C. Một khi mức tăng nhiệt độ vượt quá 3°C, Trái đất sẽ đến gần hơn các điểm giới hạn sinh thái với hàng loạt những hệ lụy nghiêm trọng. Mầm sống của thực vật trong rừng mưa Amazon có thể sẽ biến mất, những rạn san hô bị thay thế bởi tảo và cỏ biển, những tảng băng trên đảo Greenland vốn tồn tại từ nhiều thế kỷ tới hàng nghìn năm nay sẽ nhanh chóng tan chảy... Thêm nữa, nếu tiếp tục chần chừ, nhiều quốc đảo nhỏ đang phát triển ở khu vực Thái Bình Dương và các nước đang phát triển khác sẽ khó tránh được thảm họa nghiêm trọng do nước biển dâng. Ngoài ra, đồng hành với sự gia tăng nhiệt độ trung bình toàn cầu là chi phí cho thích ứng và bù đắp thiệt hại gián tiếp do BĐKH gây ra. Đơn cử, theo ước tính, tổn thất nặng nề nhất roi vào Tây Phi và Nam Phi: nếu nhiệt độ tăng thêm 2°C, thiệt hại sẽ chiếm 3,5% GDP khu vục; còn nếu nhiệt độ tăng thêm 3°C, con số thiệt hại sẽ chiếm tói 5 - 6% GDP khu vực.
Tóm lại, để đạt được một thỏa thuận chung vào phút chót, CÓP 17 đã không đạt được những gì mà người ta vẫn kỳ vọng từ vài kỳ hợp gần đây về một thỏa thuận giảm thải về mặt pháp lý thay thế Nghị định thư Kyoto. Căn nguyên sâu xa của sự khiếm khuyết này được đánh giá là không chỉ dừng lại ở vấn đề môi trường mà nằm ở chính những mối bất đồng sâu sắc về chính trị giữa các nước lớn, điển hình là Liên minh châu Âu (EU), Hoa Kỳ, Canada, Nhật Bản và ba nước có tiềm lực kinh tế mạnh là Trung Quốc, Ân Độ và Braxin. Trong khi hiện tượng BĐKH không thể chờ đợi một thỏa thuận mới, thì chúng ta đành phải hy vọng vào một kết quả tốt đẹp hơn tại COP 18 vào năm 2012.